Top #10 Xem Nhiều Nhất Chào Mào Xong Lông Mới Nhất 11/2021 # Top Like

— Bài mới hơn —

Advertisement

Tôi oke rồi cúp máy. Đành bỏ một buổi thiền. Tình đồng đội của mấy thằng lính Trường Sơn tha hương chúng tôi là thế ! Tôi thay bộ đồ sơvin rồi khoá cửa, đẩy xe ra cổng. Phi thẳng năm cây số đến nhà thằng Dũng .Ở đất Bình Thuận này lính Trường Sơn ít lắm ! Như huyện Hàm Tân tôi ở quân số chưa bằng một xã ngoài Bắc. Người gốc địa phương cực hiếm, đa phần là dân tứ xứ giải ngũ phiêu dạt về đây vì miếng cơm, manh áo. Có lẽ vì vậy mà những thằng lính Trường Sơn còn sót lại trong đại chiến như chúng tôi ngày hôm nay gắn bó, đùm bọc và thương quí nhau đến lạ .. ! Hàng ngày mỗi đứa mỗi việc, thằng nào cũng lo chí thú làm ăn. Nhưng bất kể đứa nào trong nhà có công, có việc. đau ốm hay giỗ chạp, cưới xin gì … Chỉ cần báo với một đứa là đồng đội bảo nhau đến đủ. Tự động phân công lo tròn việc nhà cho đồng đội. Lần ấy nhà tôi có việc. Ngoài list bạn hữu thân thiện đã mời. Đề phòng ” nguy hiểm ” tôi đã đặt nhà hàng quán ăn làm thêm hai bàn bằng hai mươi suất nữa. Biết tin – Những thằng đồng đội ở xa của tôi, không mời cũng đến. Gặp mặt tôi, chúng nói thẳng : Nhà khác mời tụi tao còn xem xét. Riêng mày, nghe tin là tụi tao hò nhau cùng đến chia vui. Thế là có bao nhiêu dọn ra bằng hết. Khách khứa thì được nghênh tiếp nồng hậu, nhà hàng siêu thị no say. Chỉ tội cho mấy thằng đồng đội ở gần tôi vẫn cái bụng rỗng không, lo việc làm cho đến khi xong xuôi kết thúc. Nhìn số đồ ăn còn dư lại chút đỉnh, tôi ái ngại vô cùng. Thấy tôi bấm máy định kêu nhà hàng quán ăn mang đồ ăn vào gấp, mấy thằng bạn lính nhất quyết cản lại – Thôi đi ông ! Còn gì bạn bè mình dùng nấy, khách sáo gì. Đồ ăn này còn ngon và bổ dưỡng gấp mấy cái thời tụi mình sống, chiến đấu ở đại ngàn Trường Sơn ấy chứ ! Tôi chỉ còn biết cười mếu mà gật đầu .
Bốn đứa chúng tôi đủ mặt. Những tách trà được Dũng rót ra xanh màu tảo nhạt. Nó nâng tách trà lên điệu bộ kính cẩn : Lễ bạc lòng thành, có ấm trà ngon đồng đội Trường Sơn về thăm quê mới biếu. Em mời quí bác thưởng trà !
Thằng Bình cười khà .. khà … khoát tay – Miễn chấp ! Miễn chấp !
Tôi nâng tách trà lên cụng cùng đồng đội, rồi đưa lên mũi cho khíu giác chiêm ngưỡng và thưởng thức trước. Trà xịn có khác. Mùi hương sen thoảng nhẹ. Nhấp một chút ít nơi đầu lưỡi, sau vị chát là cái ngọt thấm dần vô cổ họng .
Thằng Bình trêu bạn : Tớ thừa nhận thứ trà này thơm ngon thiệt, nhưng không biết trà sạch hay là trà bẩn đây ?
Dũng ngay thật chứng minh và khẳng định : Theo tớ đây là trà sạch. Vì trà này là của mái ấm gia đình thằng bạn trực tiếp trồng, thu hái, sao chế và ướp hương ! Nếu quí vị không tin, mình chỉ cần uống tới nước thứ ba, thứ tư nước không nhạt dần mà chuyển sang màu lá khô thì biết ngay .
Bình cười … Chuyện sạch, bẩn từ từ rồi tính. Nhân đây tớ cũng thông tin cho các đồng đội biết tin vui : Từ ngày xây dựng tính đến tháng rồi báo điện tử Hội Truyền thống Trường Sơn mình đã có tới hơn mười hai triệu lượt fan hâm mộ truy vấn đấy !
Ba thằng chúng tôi tròn mắt đồng thanh : Thật vậy không ? Làm gì mà báo mình có số fan hâm mộ lớn đến vậy ?
Quang nói : Báo mình hay vậy ! Nhưng theo tôi được biết phóng viên báo chí, Biên tập viên các báo khác ngoài lương chính, phụ phí đi công tác làm việc họ còn có thêm tiền nhuận bút khi viết bài. Ấy vậy mà mấy bố trong Ban Biên tập và các cộng tác viên Báo mình “ Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng ”. Viết bài, chỉnh sửa và biên tập đưa tin đã không lương, lại chẳng đồng phụ cấp. Mà sao trong họ nhiệt huyết đến vậy ?
Bình xen vào : Ừ nhỉ kể cũng lạ ! Như bác Võ Sở và các vị chỉ huy Trung ương Hội tuổi đời ai cũng trên thất thập cổ lai hy. Chiến đấu, góp sức cho xã hội đến lúc nghỉ hưu. Lẽ thường con người ta ai mà chẳng muốn nghỉ ngơi tận hưởng, vui thú điền viên. Tổ chức tiệc tùng. Đi du lịch thăm thú đó đây cùng bạn hữu, con cháu … Vậy mà .. ?
Tôi khẳng định chắc chắn : Đúng nghĩa tình của lính Trường Sơn mình là vậy ! Không lương, không phụ cấp. Tự bỏ tiền tham gia công tác làm việc Hội từ Trung ương đến địa phương. Nhưng bằng vào nghĩa tình và việc làm trong sáng Hội Trường Sơn tất cả chúng ta đã làm được những việc tưởng chừng như không hề. Các cậu chỉ cần tổng hợp những số lượng về hoạt động giải trí nghĩa tình trải qua những phần quà, những xổ tiết kiệm ngân sách và chi phí, những căn nhà đã trao cho đồng đội thì thấy rõ ngay việc làm ấy đáng trân quí đến nhường nào. Như Tỉnh Hội mình thì có già Long. quản trị Hội. Ba giờ sáng dạy đi lấy đậu phụ về nhóm lửa chiên ròn, để sáng sớm cho vợ ra chợ bán kiếm thêm đồng thu nhập. Khó, khổ là thế ! Nhưng bất kể việc làm gì của Hội dù xa mấy với chiếc xe máy cà tàng anh cũng tìm đến tận nơi để cùng chia xẻ và tháo gỡ. Trên cao nguyên thì có anh Đinh Quang Đá. kinh tế tài chính mái ấm gia đình cũng chỉ giật gấu, vá vai. Ấy vậy mà chỗ nào đồng đội khó khăn vất vả, dù chạy xe máy đi cả hơn trăm cây số anh cũng tới. Anh tới để tìm hiểu và khám phá, động viên, chia xẻ và lôi kéo các mạnh thường quân cùng các cấp chính quyền sở tại, chung tay giúp cho những đồng đội Trường sơn đang gặp những thực trạng éo le, xấu số .
Nhiều lắm … Nhiều lắm những người anh, người đồng đội của mình có tấm lòng nhân ái !
Quang trầm tư, nói nhỏ như tự vấn đáp cho chính câu hỏi khi nãy của mình : Hiểu được điều này chỉ hoàn toàn có thể suy ra từ – Bản sắc Trường Sơn, thực chất Bộ đội Cụ Hồ. Những người chỉ biết suốt đời góp sức, quyết tử. Chỉ biết cho đi mà không hề nghĩ suy nhận lại !
Tối nay ngồi uống trà đối lập với Bình. Nhìn chiếc phù hiệu Trường Sơn lấp lánh lung linh dưới ánh đèn nơi ngực nó, tôi mới chợt hiểu ra ý nghĩa sâu xa của chiếc phù hiệu hình tượng của Bộ đội Trường Sơn. Những đồi núi chập trùng ngút ngàn, xanh ngát thanh thản ấy đã được tưới bằng nước từ những dòng sông, dòng suối nhuộm đầy máu đỏ của những người lính Trường Sơn đã quyết tử cho sự bình yên của quốc gia ngày hôm nay !
Dũng chép miệng : Nghe ông Bình nói mà tụi này thèm quá. Rất tiếc, tụi tôi không biết lên mạng để hàng ngày được theo dõi Báo mình. Quay qua tôi Dũng bảo : Ông thông tin cho đồng đội tôi một số ít tin tức mới nhất được không ?

Tôi kể cho anh em nghe mới đây các tỉnh hội Thái Bình, Bắc Ninh, Bắc Giang, Lào chúng tôi em tổ chức Đại hội hoành tráng và vui lắm ! Ngoài đó nhiều huyện đã một trăm phần trăm thành lập xong Hội Truyền thống Trường Sơn đến cơ sở Hội cấp xã. Lào Cai, Bắc Ninh, Bắc Giang và một số nơi khác có những mô hình làm kinh tế hội rất phù hợp. Không những họ tạo được nguồn quỹ để thăm hỏi, động viên giúp đỡ lẫn nhau, mà còn tạo việc làm, thu nhập chính đáng ổn định cuộc sống cho hội viên và con em họ. Các đồng chí lãnh đạo Trung ương Hội tuổi cao, sức yếu nhưng vẫn lặn lội khắp miền xuôi, ngược để thăm hỏi, động viên anh chị em hội viên. Đến với các Hội cơ sở để nắm chắc tình hình, kịp thời đưa ra những những quyết sách, điều chỉnh sáng tạo, chỉ đạo củng cố và xây dựng Hội phù hợp với tình hình thực tiễn. Vừa qua đoàn lãnh đạo Trung ương Hội do Chủ tịch Võ Sở cùng với Phó Chủ tịch Thường trực Hoàng Anh Tuấn dẫn đầu đã đến thăm và làm việc với Tổng cục Chính trị, Trường Đại học Giao thông Hà Nội v.v… Để chuẩn bị cho Đại hội nhịệm kỳ hai của Hội sắp khai mạc vào đầu tháng chín tại Thủ đô Hà nội.

Xem thêm: Chào mào xanh

Advertisement

Tớ nghe – lần Đại hội này Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sẽ đến dự, chỉ huy Đại hội và trực tiếp trao Huân chương Lao động cho Hội Trường sơn mình nữa đấy ! Đó chính là sự chăm sóc chăm nom và ghi nhận của Đảng, Nhà nước dành cho những người lính Trường Sơn đã suốt đời góp sức quyết tử vì sự bình yên cho quê nhà, quốc gia !
Thằng Quang reo lên : Vậy mới phải chứ ! Nó vừa nói vừa lấy mấy trái ổi trong túi nilon ra, lấy dao cắt từng miếng xếp vào đĩa để lên bàn mời : Chào đón tin vui của Hội mình, tôi có mang theo ít trái cây sạch trong khu vườn sinh thái xanh, mời các đồng đội dùng thử xem hương vị thế nào ?

Vườn cây trái của Quang – Nhân vật trong truyện ngắn.

Chúng tôi cầm miếng ổi lên ăn. Thật tuyệt vời ! Trái không lớn chỉ to hơn nắm tay một chút ít. Nhưng thanh, ròn. Không hạt, ngọt và mùi thơm dịu nhẹ. Phải thú thực : Nếu ai đã ăn loại ổi này thì có lẽ rằng trái táo Tầu, táo Mỹ không còn đất “ để dụng võ ”. Ai chứ tụi tôi thì không lạ gì cái Hoa viên sinh thái xanh của Quang. Vùng đất hơn hai heta của người chủ cũ chỗ lồi, chỗ lõm. Đường vào bé xíu, cỏ dại lút đầu, lưa thưa mấy cây điều sơ xác. Rao bán dư hai năm ai đến coi cũng le lưỡi, khước từ. Thằng Quang mua lại. Bằng số sống lưng vốn rất ít, san ủi, mở đường. Kết hợp với trí tuệ thiết kế cùng công sức lao động miệt mài của cựu lính Trường Sơn. Đến nay mới sáu năm trôi qua khu hoa viên sinh thái xanh của nó đã trở thành vườn cây rợp mát. Trong vườn mùa nào thức ấy, cây trái xum xê, trĩu quả lộng lẫy soi bóng xuống những hồ cá trong vườn. Vườn nó chim rừng đủ loại từ cu cu, chích choè, chào mào, sao sáo … tự nhiên ở đâu kéo về làm tổ, đẻ con dắt nhau bay đi rồi lại rủ nhau bay về xây thêm nhiều tổ mới. Ban đầu trái cây trong vườn chín. Tụi tôi thấy thằng Quang không tận dụng thu hái bán hết. Tụi tôi thầm trách hắn : Nghèo mà lại chơi sang. Đến giờ thì tụi tôi đã hiểu – Quang dành lại thức ăn để nuôi những chú chim hoang dã. Không những thế nó còn tiết kiệm chi phí tiêu tốn dành ra những phần tiền thu nhập rất ít từ chăn nuôi, trồng trọt mà giúp cho các cháu nghèo hiếu học, giúp những đồng đội cơ nhỡ khó khăn vất vả. Đôi lúc rảnh việc hứng lên. Sáng sớm tụi tôi rủ nhau kéo vào bắt nó pha cafe thiết đãi. Ngồi uống cafe trong khoảng trống yên bình. Nghe tiếng thác nước đổ từ trên núi xuống ( Hòn non bộ nó làm bằng bê tông cốt thép, phỏng theo một ngọn núi đá ở Trường Sơn ) hoà quyện cùng tiếng chim rừng, mùi hương của các loài hoa. Tiềm thức tưởng như đã nằm sâu trong ký ức của những người lính già chúng tôi bồi hồi, da diết … Nhớ về cái ngày còn ở Trường Sơn với những cánh rừng, con suối lảnh lót tiếng chim kêu, vượn hú trong những giờ phút ngắn ngủi thanh thản không có tiếng bom rơi, đạn réo …
… Trường sơn đang vào mùa mưa. Sáng ấy … cánh lính chúng tôi hành quân đi nhận trách nhiệm. Con đường giao liên chỉ vừa một lối chân người. Trơn trượt, lởm chởm đá tai mèo. Nhờ chiếc gậy Trường Sơn làm điểm tựa, đã giúp cho những người lính Trường Sơn vững bước. Đến trạm gần chân đèo Phù Trường, người dắt đoàn chúng tôi hành quân hôm đó là một nữ chiến sỹ giao liên. Em có khuôn mặt bầu bầu trắng mịn, điểm tô mấy sợi lông măng xoăn xoăn hai bên mái thái dương. Bộ quân phục màu xanh tô châu ôm sát thân hình của độ tuổi trăng tròn mười bảy. Hỏi ra mới biết – Em quê ở Thạch Hà, TP Hà Tĩnh. Em mới vào nhận trách nhiệm ở đơn vị chức năng giao liên này được vài tháng. Sau khi băng qua một cánh rừng đến bên dòng suối, đơn vị chức năng được phép giải lao để sẵn sàng chuẩn bị lên đèo. Anh em ý kiến đề nghị em hát một bài. Khoác khẩu AK chéo qua vai, em cất giọng : Xe ta băng băng qua dặm ngàn, kìa đoàn xe ta băng qua bao suối đèo, đồi nương. Mà xe ta băng ra mặt trận. Chào em cô gái Lam Hồng … Giọng em cao ráo quyện cùng tiếng suối ào ào tuôn chảy như những cung bậc nhạc nền thanh thoát, trầm hùng … Hình ảnh những đoàn xe không kính trong mịt mù khói lửa đạn bom đang băng đèo, vượt suối lao nhanh về hướng các mặt trận. Hình ảnh những cô gái người trẻ tuổi xung phong mảnh mai đang hè nhau vần những quả bom chưa nổ sang bên, vác đá lấp đường để thông tuyến xe qua … Những hình ảnh ngoan cường trong lửa, hoa và nước mắt đã được hoạ sỹ Đức Dụ – Hoạ sỹ Chiến trường ghi lại bằng những nét bút chì phác hoạ trong tập tranh của ông về đời sống, chiến đấu của những người lính Trường Sơn .
Anh Chính, Phó đoàn, không biết từ khi nào đã bắt được một cặp chào mào con lông trắng. Anh vừa nghe em hát vừa hý hoáy lấy dao găm chẻ mấy cành hóp đan thành một chiếc lồng. Em vừa dứt tiếng, anh mang chiếc lồng chim có hai chú chào mào non lông trắng đến trao vào tay em rồi nói : Anh khuyến mãi ngay em cặp chim chào mào này mang về trạm nuôi làm kỷ niệm. Đây là loài chim quí hiếm. Nó còn nhỏ chưa bay được ở trong rừng không biết bom đạn thế nào … Về trạm nhớ chăm nom nó thật cẩn trọng. Sau này hết cuộc chiến tranh em nhớ mang nó thả về rừng .
Nhung ( tên cô giao liên ) được anh Chính khuyến mãi ngay cho cặp chim non mừng vui ríu rít … Cầm chiếc lồng có hai chú chim con chưa ra ràng bé xíu giơ lên mở tròn đôi mắt bồ câu ngắm nghía … Cặp chim này đẹp quá ! Em hứa với các anh sẽ đưa nó về trạm và chăm nom cẩn trọng. Ngày thắng lợi, đồng đội mình gặp lại sẽ cùng nhau mang nó thả về rừng .
Nước suối đục ngầu, cuồn cuộn. Chúng tôi bọc túi balo, quần áo trong tấm áo mưa rồi từng người lạng lẽ bơi qua suối. Qua bên bờ chưa kịp mặc xong quần áo, từ những mô đá lúp xúp ven bờ từng tràng AR15 nổ tung chát chúa. Nhung hô to : Biệt kích ! Tất cả tản ra theo đội hình chiến đấu ! Nhanh như cắt em lăn người vào sau mô đá. Những khẩu AK của chúng tôi chớp lửa, nổ rền hoà với tiếng điểm xạ vô cùng đúng chuẩn từ khẩu súng trên tay của Nhung. Trận đánh kết thúc nhanh gọn. Tổ thám báo bảy tên đã bị ta bắn bị thưong và tàn phá. Nhung rời mô đá chạy đến ven suối, nhặt cái lồng chim bị văng ra khi em lăn người vào vị trí chiến đấu. Cầm chiếc lồng chim trên tay, Nhung đi về phía chúng tôi với khuôn mặt rạng ngời niềm hạnh phúc. Giọng nói miền Trung trong trẻo, đượm tình, em bảo : Các anh coi hai con chim ni lăn xa dữ vậy mà có bị xây xát chi mô ! Chúng tôi đang định chạy tới bên em để coi dung nhan của hai chú chim non chào mào lông trắng sau trận đánh. Bỗng bùm ! Một tiếng nổ chát chúa vang lên từ khẩu súng côn của tên biệt kích bị thưong nằm vắt mình lên mô đá giả chết. Bằng phản xạ của người lính. Anh Chính lia ngay cả nửa băng đạn vào thằng toán trưởng biệt kích vừa nổ súng vào Nhung. Chúng tôi lao đến bên Nhung. Em vẫn đứng, người hơi chúi về phía trước. Tay Nhung vẫn cầm chặt chiếc lồng chim. Dòng máu đỏ tươi tuôn ra xối xả từ bên ngực trái. Chúng tôi quây xung quanh em và đặt em nằm xuống. Nhung nở nụ cười trên đôi môi nhợt nhạt thều thào kẽ nói : Nhờ các anh báo .. áo … lại với … ới … ới .. các chiến sỹ trong trạm, binh nhất Nhung đã triển khai xong trách nhiệm ! Ờ … ớ … các anh nhớ đưa cặp chim này về trạm … ạm … nhờ các đồng đội em nuôi giúp, để mai này thả chúng về rừng. Chúng tôi nhận chiếc lồng có hai chú chim non từ bàn tay run run của em trao. Cặp chim nhỏ bé nép mình vào nhau run run, ngơ ngác … Chúng làm thế nào hiểu được … để cho chúng có đời sống bình an, người nữ chiến sỹ giao liên Trường Sơn đang tuổi trăng tròn đã mãi mãi nằm lại nơi sống lưng đồi, bên suối !
Hỡi quí ông, quí bà dư tiền, lắm của ! Xin hãy dừng lại trước khi quá muộn. Hãy đừng vì khoái khẩu, mà săn lùng động vật hoang dã hoang dã. Để có được những món sơn hào, hải vị trên bàn ăn sang trọng và quý phái của quí ngài, xin hãy hiểu cho rằng : Tuy là động vật hoang dã nhưng chúng cũng muốn được sống trong thanh thản, ấm êm, niềm hạnh phúc như chính loài người ! Và hơn thế – Thượng đế sinh ra muôn loài trên Trái đất này, chính là Ngài ban cho Trái đất này được cân đối sinh thái xanh !
Cặp mi dài thanh tú của Nhung từ, từ khép lại. Những người lính chúng tôi hàng ngày, hàng giờ đối lập với bao mất mát quyết tử. Tưởng như tâm hồn đã sạn chai, lúc này không ai còn cầm được nước mắt .
Mấy tháng sau có dịp đi qua trạm giao liên của Nhung, nghe các chiến sỹ trong trạm kể lại … Chúng tôi càng cảm phục em. Bố Nhung là bộ đội đã quyết tử ở mặt trận K. Nhà có bốn đồng đội thì hai anh trai đã vào bộ đội. Sau khi học hết cấp hai, Nhung cứ nằng nặc bám theo bà cô ruột làm xã đội trưởng xin cho được vào mặt trận đánh Mỹ. Chịu hết nổi sự đeo bám của cô cháu gái. Bà cô Nhung đành phải chiều theo nguyện vọng của đứa cháu đẹp người, đẹp nết ngoan hiền. Nhung vào đơn vị chức năng giảng dạy. Sau ba tháng cô đã là xạ thủ nổi tiếng với các bài kiểm tra bắn đạn thật, nhất là môn điểm xạ luôn đặt điểm chín, mười. Tính đến ngày em quyết tử, Nhung vào Trường Sơn chưa đầy năm tháng. Trong nhiều lần làm giao liên dẫn đường đã hai lần Nhung chạm chán với thám báo địch. Đặc biệt nhất phải kể đến lần em dắt đoàn cán bộ hạng sang vào tăng cường cho 1 số ít Quân khu. Một mình một súng khi đối lập với quân địch. Bằng sự dũng mãnh, mưu trí và tài điểm xạ em đã hủy hoại được bốn tên. Chỉ còn một tên hoảng hồn luồn rừng trốn chạy. Trận ấy Nhung đã bảo vệ được tuyệt đối bảo đảm an toàn cho các chiến sỹ chỉ huy. Được cấp trên gửi điện khen ngợi. Đơn vị làm báo cáo giải trình thành tích và Sư đoàn đã cấp Bằng khen cho em !
Thằng Dũng vỗ vai tôi gọi giật : Trà nguội hết rồi, không uống đi để còn về nghỉ. Nghĩ suy gì mà mày thần người ra như bị thôi miên vậy ? Tôi bừng tỉnh, cắt ngang dòng hồi ức … Cười nói với ba thằng bạn : Tao vừa nhớ lại một phần ký ức của cái ngày còn ở Trường Sơn .
Đã khuya, tôi chia tay ba thằng đồng đội ra về. Đêm tháng tám vào thu xe lạnh. Con đường nhựa đen bóng, nhoèn nhoẹt nước mưa dưới ánh đèn xe loang loáng. Đèn đường chiếu vào những lá cờ đỏ thắm treo hai bên đường. Chào mừng Cách mạng Tháng Tám và Mùng Hai tháng Chín, được gió – tung bay như những cánh tay của đồng đội tôi vẫy gọi. Màu đỏ ấy là máu của biết bao con người đã quả cảm quyết tử vì độc lập tự do, bình yên cho quốc gia ! Miền Bắc đang vào mùa mưa và bão. Thủ đô đêm nay những con đường có còn ngát mùi hương hoa sữa ? Rừng cờ, rừng hoa đỏ rực khắp phố phường cùng với người TP. Hà Nội và nhân dân cả nước đang náo nức chào mừng ngày Quốc khánh Mùng Hai tháng Chín. Nơi Bác Hồ cách đây bảy mươi mốt năm đọc bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà trên Quảng trường Ba Đình lịch sử vẻ vang. Nơi ấy cũng sắp diễn ra một Đại hội cực kỳ quan trọng của những người lính Trường Sơn – Đại hội đại biểu Hội Truyền thống Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh Nước Ta lần thứ hai .

Advertisement

Tôi tự hứa với mình: Đã sống và sống tiếp quãng đời còn lại sao cho xứng đáng với bao anh hùng, liệt sỹ trong đó có đồng đội của tôi – Nhung ! Em đã ngã xuống trên đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ năm nào.

Thưa quí vị ! Câu chuyện tôi kể về cặp chim chào mào lông trắng chỉ đơn thuần là vậy. Nếu quí vị muốn rõ hơn về loài chim quí đó ở Trường Sơn và muốn tận mắt thấy nơi đồng đội tôi – Nhung đã nằm xuống. Xin hãy bằng một chuyến hành hưong thăm mặt trận xưa, tìm về cội nguồn. Nơi có trạm giao liên dưới chân đèo Phù trường. Nơi còn đó những cây cổ thụ già, dòng suối quyện cùng hương gió sẽ rỉ tai kể cho bạn nghe nhiều lắm … nhiều lắm … Những gì đã xảy ra ở đại ngàn Trường Sơn trong những năm 1971 – 1973. Con đường mang tên Hồ Chí Minh. Con đường đã trở thành lịch sử một thời – Bởi những con người bình dị đã trở thành lịch sử một thời !

PTĐ

— Bài cũ hơn —

Source: https://thucanh.vn
Category: Chim chào mào

Advertisement
Rate this post

Bài viết liên quan