Chuyến hồi hương không thành của 15 chú chó và 1 chú mèo

Hôm nay, hội đồng mạng rối loạn khi hay tin, 16 con chó mèo dễ thương và đáng yêu ngồi quây quần trên chiếc xe máy hồi hương của đôi vợ chồng nghèo, vừa lên báo vì hình ảnh xúc động kết nối giữa chủ và vật nuôi trong đại dịch, vừa bị tiêu hủy .Ít ai biết đôi vợ chồng này dù thiếu ăn, vẫn tích góp gạo được phát để nấu cơm cho 18 thú cưng của mình. Họ trải qua 4 tháng cách ly trong nhà cùng với chó mèo, đói khổ cũng cùng chia thức ăn. Thậm chí, ông chủ vốn là phụ hồ thất nghiệp vẫn ráng đi bắt cá về kho, hay nhặt xương, thức ăn thừa lề đường về cho ” đàn con ” của mình .Và hành trình dài hồi hương của họ gây xúc động cho người qua đường, vì những con chó vui tươi, hớn hở ngồi yên trên xe, mặc chiếc áo mưa xinh xinh, ánh mắt có lúc trầm ngâm như biết tâm lý về thời cuộc. Con bé nhất nằm trong lòng bà chủ. 2 chú chó khác được gửi cho người em chở vì xe máy quá tải. Nhiều người cảm động vì tình thân gắn bó của chủ và bầy chó, dù hành trình dài về quê gian nan nhưng không ai bỏ rơi những người bạn của mình .Chuyến hồi hương không thành của 15 chú chó và 1 chú mèo - Ảnh 1.

Hình ảnh 15 con chó của 2 vợ chồng đưa về quê được cộng đồng mạng chia sẻ ngày 8/10. (Ảnh: CTV).

Bạn đang đọc: Chuyến hồi hương không thành của 15 chú chó và 1 chú mèo

Advertisement

Thậm chí, có người từng trả tiền triệu để có chú chó cưng về nuôi, tuy nhiên ông bà chủ khước từ. Người đàn ông cho biết qua báo chí truyền thông : ” Có người trước hỏi mua trả 300 k, 500 k với 1 triệu. Nhưng ở lâu, thương chúng nó lắm. Đứa nào cũng khôn và lanh lẹ nên có thiếu thốn mấy tôi cũng không bán. “Thế nhưng, ít giờ sau, hội đồng mạng đau xót đến bất lực vì sự ra đi giật mình của đàn chó và chú mèo xấu số. Hai vợ chồng ông chủ bị dương thế với Covid-19, phải đi cách ly, không hề mang theo ” đàn con ” của mình. Họ hoàn toàn có thể gửi chúng cho người quen, thậm chí còn cả người lạ lẫm yêu động vật hoang dã, thế nhưng, chỉ vì một câu nói của một bác sĩ, vì nỗi sợ hãi lây lan dịch bệnh, người ta đã trấn nước chết cả đàn chó rồi đem thiêu. Mặc dù trước khi chúng chết, người chủ bảo : ” Chạy trốn đi con “, tuy nhiên chẳng con nào chịu rời đi cả .Câu chuyện về những con chó và 1 chú mèo chợt gợi lên hình ảnh tương tự như khác trong dòng người từ những tỉnh phía nam về quê gần đây. Có những chủ nhà khác cũng mang theo cả cái xoong cũ, cái thau, cái chổi, những đồ vật thiết yếu và cả con chó ngơ ngác ngồi trên xe. Đó là hình ảnh không hề thiếu của những đoàn người chỉ còn nhìn thấy hình ảnh quê nhà, mẹ già, người thân trong gia đình vẫy gọi phía trước, để lao vào vào hành trình dài mưa và bão, mặc kệ nguy hiểm .Trong đại dịch, lòng trắc ẩn không hề thiếu, là nơi trú ngụ để con người và loài vật cùng nhau sống qua ngày no đói, cùng nhau về quê, cùng nhau đi qua nỗi sợ. Nhưng nếu công cuộc chống dịch với nguyên do ” bảo đảm an toàn cho tổng thể, cho hội đồng “, ” chống dịch như chống giặc ” thì sẽ dễ xảy ra tình cảnh thương tâm của những con vật trung thành với chủ và quyến luyến hết mực với chủ của mình kia .Lòng trắc ẩn để khi ra một quyết định hành động nào đó, người ta nghĩ ngay đến tình thương và sự san sẻ, không phải để nhìn thấy ai cũng là ” mối nguy “, là ” mầm bệnh ” lây lan dịch Covid-19. Vậy tại sao không hề giao bầy chó cho một người quen của vợ chồng người chủ ví dụ điển hình, hay ai đó, trông nom giúp ở một nơi cũng cách ly, khác biệt .

Khi người chủ hay tin, cả hai đau đớn ứa nước mắt, hối hận nghĩ rằng giá mà họ gửi đàn con dọc đường nhờ ai đó trong cộng đồng mạng chăm sóc giùm, hoặc thậm chí, có thể cho chúng đi, thì đã có thể tránh cái kết buồn thương thế này.

Hoặc nếu họ được thông tin kỹ càng hơn, hoàn toàn có thể họ đã không trở về quê, không mang đàn con của mình vào cuộc hồi hương nguy hiểm .Có người nói, chuyên viên y tế đã cảnh báo nhắc nhở thực trạng virus hoàn toàn có thể lây lan sang động vật hoang dã. Virus SARS-CoV-2 hoàn toàn có thể không sống trong khung hình vật nuôi, hay đường hô hấp của vật nuôi, nhưng sống sót trên mặt phẳng da, lông của vật nuôi và hoàn toàn có thể lây sang người tiếp xúc gần. Mọi người, đặc biệt quan trọng là F0, không nên ôm ấp chó, mèo, tránh dùng chung những vật phẩm khác với người nhà nếu cách ly tại nhà. Nhưng không phải do đó mà nỡ ra tay tiêu hủy cả đàn chó như vậy .Cũng có người cho rằng, phải chăng cái thông điệp ” chống dịch như chống giặc ” đã lỗi thời, vì không hề nhốt hết, không hề cách ly mãi, bởi F0 chính là người thân trong gia đình, chứ đâu phải quân địch. Con vật, với nhiều người, cũng là ” đứa con ” của họ, đâu phải ” nghi can ” ?Nhà văn Khải Đơn nghiên cứu và phân tích : ” Đối đầu với dịch bệnh bằng sự tẩy chay và nhẫn tâm không làm dịch kết thúc. Ở đây, mệnh đề dù đã nhốt hết giặc, tiêu hủy hết chó, căn bệnh vẫn liên tục lan ra. Bởi dịch bệnh không kết thúc khi thú cưng chết sạch hay hàng xóm bị nhốt hết trong bệnh viện dã chiến. Dịch bệnh giảm dần dựa vào nỗ lực tự bảo vệ của từng người và vaccine cho hội đồng ” .Chống dịch, nhưng tất cả chúng ta không hề vô cảm trước tình yêu thương. Tình cảm của vợ chồng người chủ với đàn chó mèo đem lại rất nhiều sự xúc động, nhiều bài học kinh nghiệm cho công chúng. Hơn nữa, thời nay, người ta đã có những nhìn nhận rất khác về quyền động vật hoang dã .

Một mặt khác, đây là thời đại truyền thông, ứng xử không khéo léo, hợp lý của nhà chức trách một địa phương có thể gây ra những luồng dư luận mạnh mẽ, khiến người ta nhìn nhận, đánh giá về năng lực, tầm nhìn của nhà chức trách nơi đó.

Advertisement

Đại dịch mang đến cho tất cả chúng ta nhiều mất mát, nhưng cũng nhắc nhở về quyền tự do cá thể, quyền được yêu thương và hãy ngừng đưa ra mệnh lệnh bằng mọi giá, nhân danh sự bảo đảm an toàn của hội đồng, mà triệt tiêu mầm sống và lòng trắc ẩn .

Source: https://thucanh.vn
Category: Chó cảnh

Advertisement
5/5 - (1 vote)

Bài viết liên quan