Thông điệp sống đến từ “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng”

“ Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng ” được viết theo lời kể của chú chó tên Batô, theo cách nói dí dỏm của Nguyễn Nhật Ánh thì ông chỉ là người ghi lại. Đọc lần thứ nhất, tôi có vẻ như thấy 5 chương sách với 86 câu truyện cực kỳ mê hoặc và vui nhộn về 5 con chó, 5 tính cách trong mái ấm gia đình chị Ni với mỗi thành viên đều yêu chúng theo cách riêng của mình. Sự đáng yêu và dễ thương của những chú chó, giọng kể hóm hỉnh, chân thực của tác giả mang lại một quốc tế trong trẻo, dễ thương và đáng yêu điệu đàng tuổi mới lớn .

 

Bạn đang đọc: Thông điệp sống đến từ “Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng”

Advertisement

Đọc lần thứ hai, tôi lại thấy được những dòng triết lí khiến tôi phải trăn trở, tâm lý về cuộc sống. Phải chăng Nguyễn Nhật Ánh đã mượn một mái ấm gia đình, hay nói cách khác là xã hội thu nhỏ của những chú chó để nhắc nhở, phê phán những yếu tố đang dần trở thành mối nguy trong chính xã hội của tất cả chúng ta ? Và sau đây tôi sẽ nêu ra những nhân vật và cụ thể tôi thích nhất để chứng tỏ cho những bạn thấy .

Trong truyện có hai chú chó khiến tôi đặc biệt quan trọng chú ý quan tâm. Trước hết là Haili. Điều tiên phong tôi ấn tượng về chú chó này là tuy thuộc giống cái nhưng Haili rất hiếu thắng, có ý thức khẳng định chắc chắn cái tôi rất rõ ràng. Ở đây, Nguyễn Nhật Ánh mang vào một chi tiết cụ thể liên hệ đến xã hội loài người : “ Nó muốn vươn tới một vị thế khác : kẻ áp đặt quyền lực tối cao ”. Nó nhanh gọn chọn Suku-con chó to béo nhất trong 5 con làm tiềm năng tiến công. Ý đồ của nó là không phải nhọc công đánh Đông dẹp Bắc, chỉ cần hạ gục đứa mạnh nhất – lâu nay vẫn được cả bọn xem là chúa trùm, Haili nghiễm nhiên trở thành kẻ thừa kế quyền lực tối cao .

Bên cạnh đó, Pig cũng là chú chó mà tôi rất chú ý. Pig thon thả và có bộ lông màu hung, nó không hề kém cạnh Haili về cơ bắp và sự nhanh gọn. Nhưng khác với Haili đụng đâu cắn đó, Pig không cắn bừa. Nó luôn chỉ nhăm nhăm ra đòn hiểm : cắn ngay cổ họng. Vì bị Suku to béo bắt nạt từ bé nên Pig là con chó nhút nhát nhất đàn, sợ đến mức chỉ vểnh được tai trái còn tai phải xụi lơ và nó bị cả nhà gọi là con Tai Cụp. Nhưng bù lại, Pig là con chó biết tận thưởng đời sống nhất. Trong mắt những con chó khác, ngoài phố chẳng có gì hay, chỉ người và xe chạy qua chạy lại, sáng trưa chiều tối đều y hệt nhau nhưng Pig không thấy chán. Ngày nào nó cũng nằm một chỗ mê mệt ngắm phố phường. Ngắm phố, với con Pig cũng là một cách tận hưởng đời sống .

Từ những đặc thù tôi kể trên, những bạn hẳn hoàn toàn có thể thấy mỗi chú chó đều mang tính cách, ngoại hình khác hẳn nhau. Việc chúng sống cùng nhau dưới một mái nhà làm tôi liên tưởng đến một mái ấm gia đình với không thiếu cha mẹ và những đứa con. Đúng vậy, con cháu luôn là nỗi trăn trở cả đời của cha mẹ. Anh chị em sống chung với nhau sẽ khó tránh khỏi những lúc xích míc, cự cãi nhưng người đau lòng nhất khi đó sẽ là cha mẹ .

Advertisement

Giống như chi tiết Haili và Eme cắn nhau trong truyện, người khốn khổ nhất là ba mẹ chị Ni khi cố gắng tách hai đứa ra. Nếu ba chị Ni đang ôm con Eme thì tay ông thế nào cũng bị con Haili cắn nhầm, và nếu mẹ chị Ni đang ôm con Haili thì tay bà thế nào cũng bị con Eme cắn phải. Như vậy, tôi hiểu ra được rằng khi những đứa con mâu thuẫn, dù muốn hay không thì cha mẹ vẫn là những người hứng chịu mọi nỗi đau đớn, xót xa cả về thể xác lẫn tinh thần. 

Ngoài lời nhắc nhở về việc những thành viên trong mái ấm gia đình phải sống hoà hợp, đoàn kết Nguyễn Nhật Ánh còn cho tôi thấy một tình hình đang hiện hữu trong xã hội của tất cả chúng ta. Đó chính là những yếu tố đấm đá bạo lực tương quan đến tâm ý của trẻ nhỏ .

Trong truyện, Pig là con chó trọn vẹn có tiềm năng để trở thành con chó đầu đàn – con mạnh nhất. Nhưng vì bị Suku bắt nạt mà nó trở nên nhút nhát. Những chấn động tâm ý của một tuổi thơ bị hiếp đáp khiến Pig trọn vẹn đánh mất ý thức về bản thân, ở đầu cuối để lại di chứng là tai phải của nó không khi nào vểnh lên được nữa .

Advertisement

Liên hệ với chính đời sống của tất cả chúng ta, một đứa trẻ với những năng lực trời phú rốt cuộc không hề thể hiện ra ngoài do những sang chấn tâm ý mà nó bí mật phải chịu đựng. Điều này tác động ảnh hưởng rất nhiều đến tương lai của đứa trẻ, và nó không hề tăng trưởng một cách lành mạnh được. Phải chăng đây là tiếng chuông cảnh tỉnh nhắc nhở tất cả chúng ta ? Trách nhiệm của ta là thiết kế xây dựng một môi trường tự nhiên lành mạnh, bảo đảm an toàn cho trẻ nhỏ vì trẻ nhỏ là gia chủ tương lai của quốc gia .

Nguyễn Thu Giang 

(Lớp 11D4, trường 

Advertisement

Lương Thế Vinh, Thành Phố Hà Nội )

Source: https://thucanh.vn
Category: Chó cảnh

5/5 - (1 vote)

Bài viết liên quan